"Tôi không biết những ngày tiếp theo sẽ vui hay buồn, hướng phải đi ở đâu, liệu có được đôi mắt sắc sảo, không khiếp sợ để đối mặt với cái thế giới này?"

Hỉ Nhĩ gọi cho tôi hết lần này tới lần khác. “Này, công chúa Thượng Hải. Tối nay có một bữa tiệc, gọi là 'sex in the city'. Mọi người đều muốn gặp cậu ở đó.”
“Này, có muốn đi shopping không? Plaza 66 đang giảm giá đấy.”
“Coco, đây là lần cuối mình gọi cho cậu đấy. Nghe máy đi.”
“Trời ạ, cậu chẳng thay đổi tẹo nào. Không phải, sự thật là tính nết cậu càng tệ hơn đấy. Chơi cái trò gì mà tự giam mình thế không biết. Tối nay cùng đi ăn cơm nhé. Bảy giờ mình lái xe đợi cậu dưới lầu. Quá giờ mặc kệ đấy.”
Tính cách của Hỉ Nhĩ có phần hơi giống người bạn cũ M của tôi, nhưng đáng yêu hơn M rất nhiều.
Sau khi tôi rời khỏi Thượng Hải, M bị truy nã nhưng trốn thoát được do cấu kết với một nhân viên hải quan nhập lậu một số xe ngoại đắt tiền như Mercedes Benz, BMW… Cô biến mất như một cái bong bóng vỡ, không để lại dấu vết. Nghe nói tới giờ vẫn chưa tìm được tung tích.
Từ một gái điếm trở thành một bà góa giàu có, từ một phụ nữ nổi tiếng trong xã hội thượng lưu Thượng Hải lại trở thành một tội phạm bị truy nã như ngày nay, trong ký ức tôi, M mang vẻ đẹp u uất, trĩu nặng, như một vết sẹo in dấu.
Còn Hỉ Nhĩ, mười năm trước khi tôi mới quen, cô vẫn gầy yếu mảnh dẻ. Nét mặt có khi như một thằng bé con trắng bệch, thần kinh suốt ngày bị căng thẳng bởi những nốt mụn trứng cá mọc không ngừng và giày vò bởi cái bộ phận sinh dục của đàn ông giữa háng. Chúng khiến cô có thể phát điên bất kỳ lúc nào.
Nhưng ba năm trước khi gặp cô, cô đã như một con bướm bay lên từ cái kén, được hồi sinh. Những nốt mụn trứng cá cùng bộ phận sinh dục nam giữa hai đùi đã biến mất. Cô đã có một bộ ngực tròn căng nhô cao. Bầu vú tuyệt đẹp, sinh động, lãng mạn, thể hiện rõ sức quyến rũ như trái chín dưới sức mạnh của trái đất.
Hơn nữa, xin cảm tạ trời đất là từ bẩm sinh, cổ cô đã không thấy rõ yết hầu. Cô ăn vận gợi cảm, trang điểm kỹ lưỡng, khi đi trên đường hoặc vào câu lạc bộ, cô luôn thu hút ánh mắt của đàn ông còn nhiều hơn cả tôi.
Rất đúng giờ, cô lái chiếc xe Volkswagen Beetle màu xanh lá cây tới đón tôi.
Rốt cuộc, tôi cũng thay cái váy ngủ bẩn thỉu nhầu nhĩ. Sau khi tắm gội xong, tôi khoác lên người một cái váy cộc tay màu trắng, không trang điểm, cứ để mặt mộc xuống lầu.
Cô kêu rít lên, ôm chầm lấy tôi, “Đồ đáng ghét kia. Nếu không có mình, cậu làm sao sống được cơ chứ?”
Tôi hít một hơi. Cô nói đúng. Nếu không có bạn bè hóa giải nỗi niềm, những kẻ yếu ớt cô độc như tôi hẳn không tài nào sống nổi. “Mình nhớ cậu,” tôi nói.
Rồi hai người cứ đứng ở đó, cười nói ha hả, đấm nhau thùm thụp, ngắm nghía nhau kỹ lưỡng, rồi bắt đầu nói những câu tán tụng nhau, “Cậu càng ngày càng xinh tệ.”
Khi phụ nữ gặp nhau, thời gian như ngừng chuyển động. Chúng tôi cười nói hơ hớ, lộ cả răng, toàn thân mềm lại, như một miếng kẹo pudding. Cái này khác hẳn với tình cảnh đám đàn ông gặp gỡ nhau.
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Điện thoại:
090.695.3628Copyright © 2018 Bản quyền thuộc về
nguyenlechi.vn