"Nếu một đạo diễn trước hết hiểu được ý nghĩa của cảnh này là gì, rồi mới bắt đầu quay thì người đạo diễn đó đã đủ tư cách cùng đứng trên lập trường của tác giả, và của khán giả để suy nghĩ về vấn đề đặt ra."

So với kịch sân khấu, điện ảnh đương nhiên là gần gũi với việc kể chuyện một cách đơn thuần hơn. Nếu bạn chăm chú nghe người khác kể chuyện, bạn sẽ phát hiện ra rằng phần lớn trong số họ thường dùng cách kể chuyện rất điện ảnh hóa. Ví dụ, từ sự việc này nhảy sang một sự việc khác, câu chuyện phải dựa vào sự phát triển đi lên của các sự kiện - nói một cách khác là, phải thông qua dựng phim.
Ví dụ, chúng ta kể rằng: “Một buổi tối, tôi đang đứng ở một góc đường. Hôm đó, mây mù đầy trời. Một đám người điên loạn chạy đi chạy lại quanh tôi. Có lẽ vì đêm nay trăng tròn. Đột nhiên, một chiếc xe phóng thẳng về phía tôi và gã đang đứng bên cạnh tôi liền nói…”
Các bạn hãy thử nghĩ mà xem, nếu lấy nội dung trên chia thành các hình ảnh, sẽ có kịch bản phân cảnh như sau: (1) Một người đứng ở góc phố; (2) Đêm đầy sương mù; (3) Trên trời, trăng tròn; (4) Có người nói: “Tôi thấy cứ vào giờ này hằng năm, mọi người đều trở nên rất quái lạ”; (5) Một chiếc xe ô tô phóng tới ngày càng gần.
Đó chính là cách quay tốt nhất, đạo diễn chỉ cần sắp xếp một số vị trí cảnh vật như vậy để dẫn dắt khán giả đi vào câu chuyện, đồng thời khiến họ tò mò muốn biết sắp tới sẽ xảy ra chuyện gì.
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Điện thoại:
090.695.3628Copyright © 2018 Bản quyền thuộc về
nguyenlechi.vn