"Dù tình yêu hay hôn nhân, đều là một trận chiến âm thầm có thể mãi mãi không có hồi kết? Tại sao anh ấy lại lỡ chân quá đà? Tại sao cô ấy công khai báo thù? Kẻ thứ ba rốt cục là ai?"

"Thời gian trôi qua thật mau, con tôi đã gần hai tuổi, chúng tôi cũng sắp được thở phào. Đúng lúc có một khách hàng muốn mời tôi xuống Thâm Quyến chơi vài ngày, tổng cộng cả thời gian đi lại và chơi là năm ngày, tôi muốn Bình Bình cùng đi. Thoạt đầu cô không chịu, lấy lý do con còn nhỏ, bận việc, nhưng tôi cũng thích đùa, cứ nhất định đòi vợ đi cùng. Từ khi lấy nhau tới giờ, tôi vẫn tiếc là hai vợ chồng chưa đi du lịch lần nào, nay có cơ hội phải bù đắp. Thấy tôi cứ giục giã không thôi, vợ tôi cuối cùng cũng nhận lời, gửi con và bảo mẫu về nhà bố mẹ vợ.
Giờ bay là hơn mười giờ sáng. Đã gửi con về nhà bố mẹ từ tối hôm trước nên tinh thần vợ tôi cũng thoải mái hơn, không chú ý tới trời sáng. Hai vợ chồng khó nhọc trở dậy thu dọn hành lý, vội vã bắt tắc xi, liên miệng giục giã bác tài. Tới khi đến được cửa soát vé máy bay chỉ còn đúng hai vợ chồng tôi.
Lên được máy bay cũng vừa vặn thiếu đúng năm phút sẽ cất cánh. Bình Bình sửa sang lại đầu tóc, cười với tôi. Tôi cũng trêu cô, đùa lại. Tiếng cười của chúng tôi làm mọi người xung quanh chú ý. Một người đàn ông ngồi xéo phía trên quay lại nhìn.
Đó là một người đàn ông bề ngoài nhìn rất bình thường, chừng bốn mươi tuổi, mặc vét sẫm màu, áo sơ mi xám, thắt cà-vạt sọc, mắt to mày rậm, dáng nghiêm trang. Khi anh ta quay lại nhìn chúng tôi, Bình Bình đang cúi xuống thắt dây an toàn nên có thể không nhìn thấy anh ta, nhưng tôi phát hiện thấy ánh mắt anh ta đột nhiên thay đổi, toàn thân như chợt đông cứng lại. Thấy tôi có vẻ hơi ngạc nhiên, anh ta vội vã quay đi. Rất nhanh sau đó, tôi nhận thấy anh ta bứt rứt không yên. Tuy ngồi quay lưng về phía chúng tôi nhưng những tín hiệu từ người anh ta phát ra và sức chú ý của toàn thân anh ta lại hướng về phía chúng tôi. Thực ra tôi cũng không muốn ngờ vực như vậy, song lòng quả thực rất bất an và ra sức quan sát anh ta, không nói cho Bình Bình biết.
Máy bay bay rất êm. Người đàn ông đó không hề quay đầu lại nữa. Bình Bình đã mệt, chả mấy khi có thời gian xả hơi mà không có con trai bên cạnh. Cô ấy gục vào vai tôi, ngủ thiếp đi rất nhanh. Có thể nét phản ứng hơi kỳ lạ của người đàn ông kia chỉ là do tôi tưởng tượng. Nghĩ như vậy, tôi lại cảm thấy mệt mỏi, và không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào."
Hoàng Lư kể một hơi tới đây, anh nhấp một ngụm cà phê. Do quên không cho đường, vị đắng khiến anh hơi nhăn mày, không khỏi tự trào rằng, xem ra tất thảy mọi việc trên đời này đều như vậy, nhưng ngõ ngách càng bằng phẳng càng có nhiều mạch nước ngầm chảy xiết bên dưới.
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Điện thoại:
090.695.3628Copyright © 2018 Bản quyền thuộc về
nguyenlechi.vn